Nép mình trong một thung lũng huyền bí cách Leh 40 km, Hemis là ngôi tự viện lớn nhất và nổi tiếng nhất ở Ladakh. Một trong những lý do tự viện này được nhiều người biết đến chính là Đại Pháp hội được tổ chức hàng năm vào mùa hè để tưởng niệm ngày khánh đản của Thượng Sư Liên Hoa Sinh, bậc Thầy Ấn Độ vào thế kỷ thứ 8 đã hoằng dương Phật Pháp khắp các vùng đất trên dãy Himalaya. Ở tự viện Hemis có bức thangka Thượng sư Liên Hoa Sinh thêu trên lụa lớn nhất Ladakh, cứ mười hai năm một lần, vào năm Thân, bức thangka này được treo lên để quần chúng chiêm bái. Dưới thời trị vì của Vua Sengey Namgyal, ngôi tự viện được bậc Thượng sư Taktsang Repa thiết kế và xây dựng vào năm 1630. Ngài là một đệ tử của Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa đời thứ V và Đức Drukpa Yongzin Rinpoche đời thứ I. Ngôi tự viện phát triển lớn mạnh dưới thời hoàng tộc Namgyal, bởi các đời vua Namgyal và người dân đều là những bậc bảo hộ của Truyền thừa Drukpa.
Ladakh là một trong những địa danh đẹp và nguyên sơ nhất trên thế giới. Lịch sử các hoạt động của con người tại Ladakh khởi nguồn từ thời đại đồ đá, và được nhắc đến trong những văn bản của Herodutus và Ptolemy. Nơi này nằm trên mạch giao thương cổ xưa nối liền những vùng viễn Tây như Damacus tới các miền viễn Đông như Quảng Châu, nối những vùng Biển Bắc Caspia tới Sri Lanka và Việt Nam. Nhờ vị trí địa lý độc đáo và nền văn hóa lịch sử phong phú, nơi đây đã trở thành một trong những thủ phủ thương mại quốc tế đầu tiên của thể giới. Từ thế kỷ thứ I sau Công Nguyên, khởi nguồn là quốc giáo của vương quốc Kuskan, Phật giáo đã được hoằng truyền rộng khắp vùng này chính nhờ những con đường giao thương cổ xưa. Ngày nay, Ladakh trở thành nơi trì giữ vô số vật phẩm nghệ thuật Phật giáo cổ đại được khắc họa theo phong cách Roman-Greco có phảng phất nét ảnh hưởng của trường phái Byzantin. Từ năm 842, Ladakh trở thành một vương quốc độc lập có nền văn hóa và truyền thống dân tộc ngày càng phát triển rực rỡ. Các triều đại tại Ladakh đã dẫn đầu làn sóng “Hoằng dương Phật Pháp lần thứ hai”, thu hút vô số bậc Thầy từ vùng Tây Bắc Ấn Độ và được biết đến là một trong những miền đất linh thiêng huyền bí nhất vùng Trung Á. Trong các thế kỷ sau đó, các đời vua Ladakh đã mở rộng địa phận tới tận xứ sở Purang và Mustang (ngày nay là Nepal). Từ thời cổ xưa, Ladakh đã là điểm đến của vô số bậc Thượng Sư vĩ đại và những bậc thiền giả, đồng thời cũng thu hút rất nhiều nhà thám hiểm. Địa hình núi cao hùng vĩ và hiểm trở, cộng thêm bề dày lịch sử tâm linh, đã khiến nơi đây trở thành một vùng đấy tràn đầy cảm hứng tu tập, quán chiếu và ẩn tu đối với những người tìm kiếm sự tinh tấn và thành tựu tâm linh.
Lịch sử phát triển của Truyền thừa Drukpa và vùng Ladakh có sự gắn kết vô cùng mật thiết. Rất nhiều bậc Thượng sư Drukpa từ thời xa xưa và cả trong hiện tại đã chọn Ladakh làm nơi an cư, ẩn tu và đã thị hiện thành tựu cát tường ở đây. Được lịch sử Phật giáo tôn vinh là “Hai Bậc Đại Thành Tựu Giả”, Đức Gyalwa Lorepa (1188-1250) và Gyalwa Gotsangpa đều có quãng thời gian tu tập ở Ladakh và đã để lại các vết in dấu chân, dấu tay trên đá – dấu hiệu minh chứng cho sự thành tựu chứng đắc, tạo nguồn cảm hứng tu tập cho hàng Phật tử đời sau. Trong thế kỷ thứ 17, bậc đại hành giả Taktsang Repa (1573-1651), một đệ tử của Đức Gyalwang Drukpa đời thứ V và Đức Gyalwang Yongdzin Rinpoche (đại đệ tử của Đức Gyalwang Drukpa đời thứ IV) đã hiện thực hóa sự phát triển Phật giáo rộng khắp vùng Ladakh. Các hang động thiền định của các Ngài rải khắp Ladakh, và vô số Phật tử vẫn tin sâu rằng chỉ cần được ghé thăm những vùng này là đã đủ để đón nhận nguồn ân phúc gia trì tuôn chảy. Ngày nay, các Tự viện Drukpa cùng các dự án nhân đạo được xây dựng và triển khai ở khắp Ladakh. Nền di sản của Ladakh thực sự đan xen rất mật thiết với truyền thống và đạo lý truyền thừa Drukpa.